Nhân duyên à! Thì ra là thế

Posted by Tiep Pham on

Chợ Sài Gòn bán chó, chợ Thầy Phó bán heo
Thương em anh bơi xuồng xuống, lúc đứng lúc chèo
Cả ngày đường xa vắng, nhưng em chê phận anh nghèo phải khổ tấm thân. 
 
Thương nhau đi xuống đi lên
Nát bờ cỏ chỉ mới nên vợ chồng
 
Một anh nói anh thương,
Hai anh nói anh thương,
Ba anh nói anh thương,
Anh bảo em về mua một miếng đất, lập một miếng vườn
Để trồng hành, tỉa cải, rải hột sa kê
Bây giờ anh chê hành khô, cải úa, sa kê tàn
Em tưởng đâu đá đã thành vàng
Ai ngờ anh bạc nghĩa, lập đàng không xuống lên!
Phải duyên em đợi, em chờ
Chờ cho rau muống lên bờ trổ bông.
Chị em ai nấy có chồng
Phải duyên em ở vậy ôm lòng chờ anh.
Lầu tây ngọn gió tứ phương
Đôi đứa mình mới ngộ tình thương vô hồi
Trăm năm khăng khắng một lời
Nào ai đem dạ đổi dời mặc ai.
Phụng hoàng đầu đỏ mỏ xanh
Em nằm phòng vắng chờ anh lâu ngày
Đôi ta như đũa trong so
Không chọn mà gặp, không đo mà đều
Đôi ta đã quyết thì liều
Tỉ như con trẻ thả diều đứt dây
Em một khuyên anh bớt thảm
Hai khuyên đó giảm sầu
Ba khuyên anh bớt buồn rầu
Hãy kiếm nơi cầm sắt nối cơ cầu về sau
Trời mưa thấm ướt lá bầu
Mấy ai lấy được cô dâu hiền lành
Lắm quan quân thêm bận nhà hàng
Lắm nơi lịch sự hơn chàng chàng ơi
Áo tứ thân là áo của tôi
Sao chàng lại để cho người giằng co
Công tôi chàng đổ xuống hồ
Tuyệt đường nhân nghĩa từ giờ mà đi
Tình cờ sao khéo tình cờ
Họa may thì gặp, đợi chờ thì không
Tình cờ lại gặp tình cờ
Hay đâu duyên đó lại chờ nghĩa đây
Tiếc công anh làm rể đánh tranh
Cha mẹ không đành phải tháo tranh ra
– Em đố anh dám tháo tranh ra
Công ăn tiền trả hết ba mươi đồng
Số anh vô phước mất phần
Khiến đi ải Bắc non Tần xa em
Sáu bảy nơi giàu sang tới nói
Em đánh liều nói dối chờ anh
Nếu anh mà yếu tay cương
Thì em quyết trở về nương mẹ già
Đã lòng hẹn bến hẹn thuyền
Chờ anh hàng muối cho duyên mặn mà
Vì chưng bướm bướm hoa hoa
Gặp anh hàng trứng hóa ra đổi lòng
Rõ ràng giấy trắng mực đen
Duyên ai phận ấy chớ ghen mà ngầy
Dù cho cho đến bao giờ
Lòng đây, dạ đấy vẫn trơ như đồng
Dù xanh mà gặp võng điều
Chàng mà gặp thiếp mĩ miều ái ân
Giàu nghèo thua sút đôi phân
Trong sách có chữ phú bần tương tư
Đặt ra kẻ thiếu người dư
Sa cơ thất thế cũng như người nghèo
Khi mô thề thốt cùng anh
Vo vo tóc kết trên ngành, nhớ không?
– Chờ ai, ai nỏ biết ơn
Lâu ngày nên phải đưa đơn lấy chồng
Vì sương cho núi bạc đầu,
Vì tình em bạc nên sầu lòng anh
Không chi vui bằng hội trường thi,
Không chi buồn bằng bạn lấy chồng đi không chờ.
– Ra đi cầm quạt che trăng,
Ở nhà mẹ dặn mần răng em mồ?
– Ra đi mẹ đã dặn rồi:
Khi đi thì một, về đôi mẹ mừng.
Con chim phụng hoàng bay ngang qua chợ
Anh lấy em về làm vợ, nuôi con.

0 comments

Leave a comment